SUNY Albany, Hoa Kỳ
Giáo sư Xuất sắc, SUNY, Hoa Kỳ | Nhà sáng lập, Chương trình Nghiên cứu về Giáo dục Đại học Tư thục
Daniel Levy là Giáo sư Xuất sắc tại State University of New York, đồng thời là người sáng lập và giám đốc của Program for Research on Private Higher Education (Chương trình Nghiên cứu về Giáo dục Đại học Tư thục), một mạng lưới học thuật toàn cầu. Ông là tác giả của nhiều cuốn sách được xuất bản bởi các nhà xuất bản đại học danh tiếng như California, Chicago, Indiana, Johns Hopkins, Pittsburgh và gần đây nhất là Oxford (2024) với cuốn A World of Private Higher Education. Trong hoạt động tư vấn, ông từng tham gia biên soạn báo cáo chính sách về giáo dục đại học cho Asian Development Bank. Ông đã công bố hơn một trăm bài báo về chính sách giáo dục đại học, khu vực phi lợi nhuận và chính trị Mỹ Latinh. Ông cũng đã nhận được các giải thưởng dài hạn và giải thưởng trọn đời từ các hiệp hội học thuật hàng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu giáo dục đại học và giáo dục so sánh.
Bị hoài nghi nhưng vẫn phát triển mạnh: Sự tăng trưởng của giáo dục đại học tư thục trên thế giới, trong khu vực và tại Việt Nam
Bài trình bày này đưa ra một đánh giá bao quát về sự tăng trưởng năng động của giáo dục đại học tư thục (PHE). Sự tăng trưởng này đã đưa PHE chiếm khoảng một phần ba tổng số tuyển sinh giáo dục đại học trên toàn thế giới. Tuy nhiên, đánh giá này đồng thời đề xuất một góc nhìn khái niệm mang tính gợi mở về hiện tượng này — một góc nhìn được hình thành từ hơn nửa thế kỷ nghiên cứu và viết của diễn giả về sự phát triển của khu vực tư thục: sự tăng trưởng của PHE chủ yếu phản ánh các động lực của mô hình đa nguyên – thị trường, trong khi các quan niệm chuẩn tắc chủ đạo về cách tổ chức hệ thống giáo dục đại học vẫn mang tính định hướng bởi Nhà nước.
Trước hết, bài trình bày sẽ xác định quy mô và cấu hình địa lý (theo khu vực và quốc gia) của sự tăng trưởng PHE. Trong khi châu Á và Mỹ Latinh là hai khu vực có PHE phát triển lớn nhất, thì Việt Nam lại là trường hợp có khu vực PHE tương đối nhỏ.
Tiếp theo, bài trình bày sẽ phân tích các nguyên nhân chính dẫn đến sự tăng trưởng của PHE, cũng như các “loại hình” và “dạng thức” chủ yếu mà sự tăng trưởng này tạo ra. Ở Việt Nam, các loại hình chủ yếu không thuộc nhóm tinh hoa; đáng chú ý hơn, dạng thức nổi bật lại là các cơ sở vì lợi nhuận.
Thứ ba, bài trình bày sẽ làm rõ những luận điểm cốt lõi của hai mô hình định hướng Nhà nước và đa nguyên – thị trường về quy mô và cấu trúc của hệ thống giáo dục đại học. Mỗi mô hình đưa ra những dự báo thực nghiệm gì, và dựa trên những nguyên tắc chuẩn tắc nào để nhìn nhận mối quan hệ công – tư?
Thứ tư, bài trình bày sẽ phân tích mức độ mà sự tăng trưởng và vận hành thực tế của PHE phù hợp với các nguyên tắc của mô hình đa nguyên – thị trường, đồng thời lệch khỏi các nguyên tắc của mô hình định hướng Nhà nước. Thực tế toàn cầu cho thấy chính mô hình thứ nhất — chứ không phải mô hình thứ hai — phù hợp hơn với sự phát triển rộng khắp và sôi động của PHE.
Thứ năm, bài trình bày sẽ xem xét cách diễn giải toàn cầu này phù hợp với châu Á và các tiểu vùng chính của khu vực, bao gồm Đông Nam Á.
Cuối cùng, bài trình bày sẽ phân tích mức độ phù hợp của những lập luận trên đối với trường hợp Việt Nam. Tuy nhiên, khác với năm phần trước, và nhằm phát huy chuyên môn của người tham dự, phần này cũng sẽ đề xuất một số câu hỏi trọng tâm để thảo luận.
Trước hết, bài trình bày sẽ xác định quy mô và cấu hình địa lý (theo khu vực và quốc gia) của sự tăng trưởng PHE. Trong khi châu Á và Mỹ Latinh là hai khu vực có PHE phát triển lớn nhất, thì Việt Nam lại là trường hợp có khu vực PHE tương đối nhỏ.
Tiếp theo, bài trình bày sẽ phân tích các nguyên nhân chính dẫn đến sự tăng trưởng của PHE, cũng như các “loại hình” và “dạng thức” chủ yếu mà sự tăng trưởng này tạo ra. Ở Việt Nam, các loại hình chủ yếu không thuộc nhóm tinh hoa; đáng chú ý hơn, dạng thức nổi bật lại là các cơ sở vì lợi nhuận.
Thứ ba, bài trình bày sẽ làm rõ những luận điểm cốt lõi của hai mô hình định hướng Nhà nước và đa nguyên – thị trường về quy mô và cấu trúc của hệ thống giáo dục đại học. Mỗi mô hình đưa ra những dự báo thực nghiệm gì, và dựa trên những nguyên tắc chuẩn tắc nào để nhìn nhận mối quan hệ công – tư?
Thứ tư, bài trình bày sẽ phân tích mức độ mà sự tăng trưởng và vận hành thực tế của PHE phù hợp với các nguyên tắc của mô hình đa nguyên – thị trường, đồng thời lệch khỏi các nguyên tắc của mô hình định hướng Nhà nước. Thực tế toàn cầu cho thấy chính mô hình thứ nhất — chứ không phải mô hình thứ hai — phù hợp hơn với sự phát triển rộng khắp và sôi động của PHE.
Thứ năm, bài trình bày sẽ xem xét cách diễn giải toàn cầu này phù hợp với châu Á và các tiểu vùng chính của khu vực, bao gồm Đông Nam Á.
Cuối cùng, bài trình bày sẽ phân tích mức độ phù hợp của những lập luận trên đối với trường hợp Việt Nam. Tuy nhiên, khác với năm phần trước, và nhằm phát huy chuyên môn của người tham dự, phần này cũng sẽ đề xuất một số câu hỏi trọng tâm để thảo luận.